When it's a sunny day

Feel the sunshine on your face

6,473 notes

humansofnewyork:

"He found me and my son on New Year’s Eve, sleeping in a construction site. We’d been forced out on the street after my husband abandoned us. He said: ‘You shouldn’t live like this, come home with me.’ He let us live with him for months, and he never asked me for a thing, and he very good to my son. Sometimes I’d come home and find him carrying my son on his shoulders. After a few months, we developed romantic feelings for each other."
(Ho Chi Minh City / Saigon, Vietnam)

humansofnewyork:

"He found me and my son on New Year’s Eve, sleeping in a construction site. We’d been forced out on the street after my husband abandoned us. He said: ‘You shouldn’t live like this, come home with me.’ He let us live with him for months, and he never asked me for a thing, and he very good to my son. Sometimes I’d come home and find him carrying my son on his shoulders. After a few months, we developed romantic feelings for each other."

(Ho Chi Minh City / Saigon, Vietnam)

3 notes

Những nẻo đường châu Âu (kỳ 1)

Hồi còn ở Anh, tôi cứ ngỡ cái gọi là châu Âu cũng giông giống vầy, ý là trời man mát, nhà nhỏ nhỏ, có đôi ba cảnh núi sông thì đẹp, con người thì lạnh tanh. Hóa ra tôi đã nhầm…
20 tôi thi xong môn cuối của final exams thì 27 đã khởi hành chuyến đi “để đời” đó. Xét về đi chơi, bé đến lớn tôi có 2 cuộc “để đời” như thế: chuyến đi Japan với lũ siêu quậy thời cấp 3 và chuyến đi này. Vì sao “để đời” thì bạn có thể sẽ rút ra đôi chút sau khi “ký sự” này đi đến hồi kết.
Quay lại với những ngày cuối tháng 5 ấy, tôi nhớ như in cái mùi thơm thơm thanh mát của đất trời Exeter như chẳng may dậy sớm vào một buổi sáng đầu hè. Bấy giờ là cuối xuân, hoa cỏ rực rỡ bắt đầu tàn phai dưới vài đợt nắng đậm. Lá trên cây đã phủ một lớp dầy. Dưới chân cỏ và hoa dại lớp lớp đua nhau vươn cao. Không khí dịch chuyển liên tục, ồn ào hơn, sôi sục hơn không còn khe khẽ cựa mình như những thở ban đầu rét mướt.
Tôi hít một hơi mạnh rồi thở phào nhẹ nhõm. Vậy là xong! Môn thi cuối cùng của đời sinh viên. Được mất tôi chẳng thèm tính toán, lững thững ra về cùng đoàn những đứa sinh viên như tôi cũng vừa hoàn thành xong môn thi cuối, chả ai thèm soát đáp án. Tôi mặc kệ! Viễn cảnh xõa hiện ra trước mắt đã. Nhưng còn tận 7 ngày… (còn tiếp)